Dòng thông tin - RSSAll Entries in the "Những mẫu chuyện đời" Category

TÔI HÉT LÊN  ! ! ! ( Hãy đọc và suy ngẫm )

TÔI HÉT LÊN ! ! ! ( Hãy đọc và suy ngẫm )

Tôi mệt nhọc với cuộc đời, Tôi khò khè với cuộc sống! Tôi làm hãng cam, làm anh cai. Tôi đếm tiền. Tôi, vợ đẹp. Tôi, con khôn. Tôi ung thư. Tôi hét lên! . . . Hai mươi năm rồi, ngày nào tôi cũng mệt thở không ra hơi, đầu nhức căng căng, tim [...]

CHIẾC GIÀY PHẢI BÊN TRONG CÁNH CỬA

CHIẾC GIÀY PHẢI BÊN TRONG CÁNH CỬA

18 giờ, chị gọi điện thoại đến Công ty của chồng, chú bảo vệ nói rằng: “sếp vừa đi ăn tối ở nhà hàng”. Linh tính cho chị biết đó là… nhà nàng chứ không phải nhà hàng. 20 giờ, sau khi cho các con ăn xong, chị phi xe máy đến nhà nàng. Ô [...]

HỐI TIẾC

HỐI TIẾC

HỐI TIẾC Người vợ thức giấc lúc đêm khuya và không thấy ông chồng trên giường. Bà khoác vội áo choàng và xuống lầu tìm ông ta. Bà thấy ông đang ngồi ở bàn ăn với một ly cà phê nóng để trước mặt.Ông ta có vẻ đăm chiêu , chỉ nhìn chăm chăm vào [...]

TIẾNG ĐÓNG CỬA

TIẾNG ĐÓNG CỬA

Tôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu. Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến tôi không [...]

CHÚNG TÔI ĐÃ GIẾT CHẾT MỘT NGƯỜI BẠN

CHÚNG TÔI ĐÃ GIẾT CHẾT MỘT NGƯỜI BẠN

Năm nay tôi đã gần bảy mươi tuổi. Cái tuổi mà con cháu đã có thể chúc thọ được rồi. Tôi đã chứng kiến biết bao câu chuyện cuộc đời. Nhưng có một câu chuyện mà tôi không thể nào quên được. Tôi viết lá thư này gửi các anh, các chị  để kể lại [...]

NẾU BẠN CÓ THỂ . .

NẾU BẠN CÓ THỂ . .

”Mất niềm tin , đó là lúc con người mất đi tất cả” Nếu bạn vẫn có thể mỉm cười khi ngắm nhìn hoàng hôn, có thể nhận ra vẻ đẹp rực rỡ nơi những bông hoa bé nhỏ, dung dị, vậy là bạn vẫn còn niềm tin. Nếu bạn thấy vui khi nhìn cánh [...]

NHỮNG NGÀY THÁNG BUỒN VUI XỨ NGƯỜI AUSTRALIA

NHỮNG NGÀY THÁNG BUỒN VUI XỨ NGƯỜI AUSTRALIA

Ngày rời Việt Nam 11 Tháng 8 Năm 1991
Cả nhà em Trai , em Dâu, các cháu đưa tiễn, Buồn vui lẫn lộn , vì sự tiễn đưa cứ như là “ Một đi không trở lại “ với gương mặt hớn hở vì cũng tưởng rằng Ta sắp đến một nơi nào đó “Thiên đường của hạ giới ! Và thậtsự cũng có một chút tâm trạng “ Một đi không trở lại “ nên bịn rịn không muốn rời các em các cháu .. . . .

ĐÔI DÉP

ĐÔI DÉP

Thu Huyền – Trường Kỳ ĐÔI DÉP Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau. Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời [...]