NƯỚC MẮT QUANH GIỔ ĐẦU TRƯỜNG KỲ ( MT )

CHIẾC GIƯỜNG KỸ NIỆM ( CỦA TÚ UYÊN – CON GÁI TRƯỜNG KY) Với hàng trăm chử ký của các Văn Nghệ Sĩ nổi tiêng Việt Nam

SINH NHẬT 60 CỦA ÔNG NỘI TRƯỜNG KỲ TẠI MONTREAL CANADA

TRƯỜNG KỲ & NHẠC SĨ LỮ LIÊN

THÀNH PHẦN ” LÃNH ĐẠO ” CỦA TÌNH CA NHẠC TRẺ THẬP NIÊN 70

Billy Shane ( đã mất ) Trung Nghĩa – Duy Quang ( Đã mất ) – Vũ Xuân Hùng – Trường Kỳ ( Đã mất )– Tiến Chinh – Kỳ Phát – Công Thành Elvis Phương

Trường Kỳ Nhạc sĩ Nhà Thơ Giáng Tiên – Nhạc sĩ Trịnh Nam sơn ( Coffee Cup Hồ Con Rùa 2009 )

HÌNH ẢNH SAU MÂY MƯỚI NĂM DÂN TABERD GẶP LẠI XỨ NGƯỜI

TÙNG GIANG TRƯỜNG KỲ

NAM LỘC & TRƯỜNG KỲ (  TRƯỜNG KỲ RÂT TÂM ĐẮC GẶP AI CŨNG KHOE )

MR.BẰNG – TRẦN ĐÌNH THỤC – THANH LAN – TRƯỜNG KỲ

ĐÊM NHẠC THE DREAMERS

Có lẽ bên trong chưa có ” Quý khách ” nào đến nên Ban Tỏ chức ( Nam Lộc – Trường kỳ – Thể – Chúc đang ngồi ” chào hàng ” mấy em choai choai thấy cảm động vào ủng hộ chăng ?

CÁC SƯ HUYNH TRƯỜNG TABERD  CT NHẠC TRẺ TẠI SÂN TRƯỜNG TABERD

NS NGỌC CHÁNH : TRƯƠNG B.NHAC SHOTGUN THẬP NIÊN 70 TÀI SÀIGON

NHẠC SI PHẠM DUY & TRƯỜNG KỲ

DANH CA BẠCH YẾN & TRƯỜNG KỲ & THU HUYỀN IN MONTREAL CANADA

NHÓM THỰC HIỆN PHIM ” VÊT CHÂN HOANG ” & BẠN HỮU

CRIS TIRNH & TRƯỜNG KỲ & PHILIP HUY

TRƯƠNG KỲ & NS TRUNG NGHIA

NB KỲ PHÁT & TRẦN QUỐC BẢO  & DIỄM PHÚC & TRƯỜNG KỲ

TRƯỜNG KỲ & CA SĨ LỆ THU

NS TRINH CÔNG SƠN, NHÀ TRƯỜNG KỲ IN MONTERAL CANA DA

LÊ XUÂN TRƯỜNG & THẢO & VĂN BÌNH & TRUONG KỲ

HÌNH ẢNH SAU MÂY MƯỚI NĂM DÂN TABERD GẶP LẠI XỨ NGƯỜI

CÁC SƯ HUYNH &   CT NHẠC TRẺ TẠI SÂN TRƯỜNG TABERD

MR.BẰNG – TRẦN ĐÌNH THỤC – THANH LAN – TRƯỜNG KỲ

NS TRINH CÔNG SƠN, NHÀ TRƯỜNG KỲ IN MONTERAL CANA DA

NGỌC THY ( SUSAN BOYLE VIÊT NAM GOD FATHER ( LV TRƯỜNG KỲ )

NGỌC THY ĐÃ MẤT VÌ BẠO BÊNH ( LAO PHỔI NẶNG ) NĂM 2011

THEATRE DE L’OLYMPIA

Khán giả sắp hàng để vô xem đêm Giổ Đầu của Trường Kỳ 1004 St Catherine. Est, Montréal –Quebec Vào lúc 5:00 pm Chủ nhật ngày 4 tháng 4 năm 2010Khán giả xếp hàng từ 4 pm tại Theatre de L’olympia đề đến với Show Trường Kỳ ( photo Havy)

Bìa sách ” Rong chơi cuối tròi quên lãng Designed by Trần Đình Thục

MC Nam Lộc – Thu Huyền và hai cháu ngoại Caillou và Cho –Thu Huyền Cám ơn những tình cảm mà bạn bè đã thực hiện cho giổ đầu của Trường Kỳ Nhìn gương mặt đầy lo âu của MC Nam Lộc khi Thu Huyền   phát biểu cám ơn khán giả . Mặc dù đã Nam Lộc đã ” Tập hấn ” trước chương trình nhưng vẫn không yên tâm

Sau buổi tối về nhà tôi có hỏi  ” Sao Huyền gan quá vậy ? ” mà lại nói được lưu loát, không vấp váp và rât bình tỉnh . Tôi ngạc nhiên vì cả cuộc đời làm vợ chưa bao giờ Huyền có cơ hội lên phát biểu một cách trịnh trọng như vậy vì tât cả đã có Trường Kỳ bao sân Vì thật sự tính cho đến nay,  làm phòng trà đã hơn 7 năm , Nhưng tôi chưa hề bước lên n sân kháu để phát biểu .  thậm chí vì một lý do cần thiết nào đó phải tặng hoa cũng là điều khó khăn. May ra chỉ đứng bên dưới sân khấu đưa vói lên thôi . Tôi luôn tránh né và nhường mấy cái Job này cho Vũ Xuân Hùng, vì thật sự  mới nghỉ đến việc phải xuât hiện trên sân khấu là tim của tôi đã loan nhịp có lẽ  nhip đập phải hơn 150.  Đêm Giổ Kỳ Huyền đã làm được chuyện mà tôi không bao giờ nghỉ đến cô em gái của tôi có thể làm được .

NS Vũ Xuân Hùng : Trường Kỳ sống chậm , sống thanh thản , sống chân tình , sống tử tế ,sống đầy đặn với mọingười thân cũng như sơ . Anh đã dạy cho tôi một cách sống của một Thiền Sưgiữa đời thườngVũ Xuân Hùng Ông anh Cột Chèo của Trường Kỳ . vì có mối quan hệ trước đây , nên hai ông nhạc trẻ có vẽ gắn bó và bảo vệ nhau lắm lắm , Mỗi khi nghe Trường Kỳ về thăm bà cụ , Vũ Xuân Hùng liền cho một đội quân ca sĩ của phòng trà Văn Nghệ học thuộc bài của Kỳ để Làm surprise mỗi khi Trường Kỳ đến Phòng Trà Văn Nghệ.. Trong một lần ngồi tại Coffee Cup Hồ Con Rùa , nơi Huyền và mấy cô em kinh doanh , Kỳ khoe đang coundown ngày tháng để về Việt Nam Trụ tại Coffee Cup, Lập phòng trà canh tranh với Phòng Trà Văn Nghệ , nói xong Trường Kỳ cười một cách sảng khoái , thích thú khi có suy nghỉ ngộ nghỉnh này

TUẤN NGỌC ĐÊM GIỔ ĐẦU TRƯỜNG KỲ ( MONTREAL CANADA 2009 )

THANH LANLUÔN ĐỒNG HÀNH CÙNG TRƯỜNG KỲ THỜI TÌNH CA NHẠC TRẺ TN 70

Phương Hồng Quế , Người ca sĩ có tấm lòng nhân hậu, khi biết được ngày giổ đầu của ông anh Trường Kỳ tổ chức vào ngày 4.4 Phương Hồng Quế không thể không đến với ông anh Trường Kỳ , đã tự nguyện từ Mỹ bay qua Montreal để có mặt trong ngày giổ đầu của Trường Kỳ mà không cần một yêu sách nào, kể cả việc từ chối khi Ban Tổ Chức ngỏ ý muốn gởi chi phí máy bay v..v

Ca sĩ Lynn – Thanh Hà Nguyễn Hồng Nhung Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung người hiện diện trong Chương trình ra mắt CD của bé Tường Vi tại Toronto và cũng là Show cuối cùng trong cuộc đời của Trường Kỳ ( Nguyễn Hồng Nhung , Người ca si hiện diện trong đêm ra mắt CD của bé Tường Vi tại Toronto cùng với Trường Kỳ )

Nhạc Sĩ Nguyễn Tân Tiến “ Tác Giả của bài hát đã lấy nhiều nước mắt của khán giả trên khắp thế Giới mỗi khi nghe “ Giấc ngủ Trường Kỳ “ ( Nếu có một chút thời gian rảnh , hãy nghe Thu Minh hát “ Giấc ngủ Trường Kỳ “ do BS Phan Văn Thành thực hiện :

www.youtube.com/watch?v=gSieRlZ5mes

Thu Minh Cô em họ rất gần của Trường Kỳ tâm sự : Cả đêm hôm trước và trước khi lên sân khấu cho tiết mục của mình, Thu Minh đã cầu với ông anh Trường Kỳ “ Hảy giúp em ! đừng để em khóc , vì em cần hát , hát thật hay bài hát mà bao nhiêu khán giả đang mong đợi “ Giấc ngủ Trường Kỳ “ của Nhạc sĩ Nguyễn Tân Tiến

Từng hạt hạt rơi, nhỏ xuồng đi qua bầu trời , thương một người vừa bỏ cuộc chơi, đưa một người sang một thế giới Gục mặt thầm lau, ôi nhớ những khi gần nhau, thương tiếc tháng ngày qua mau, bàng hoàng ôi! Ngỡ ngàng. Hàng mực còn xanh, nay đã mêng mông xa vời. Khuôn mặt người vời vợi buông xuôi, xa cuộc đời quên lời trăn trối. Bạn bè còn đây , sao sớm giấc yên ngủ say, Say giấc cõi nào vội đi, Ôi ! giấc ngủ Trường Kỳ , Giờ còn đâu câu hát nào Yêu Nhau đi ,ngồi nhắc tên lời ca xưa “Luân Vũ mùa mưa .. RỒI MAI ĐÂY KHI MÌNH XA NHAU NHỚ ĐẾN NHAU HOÀI – RỒI MAI ĐÂYKHI MÌNH CHIA TAY NHỚ PHÚT GIÂY NÀY

Nhưng Trường Kỳ đã không nghe lời cầu xin của Thu Minh . Dù cố gắng như đã dặn lòng , nhưng sao nước mắt cứ trào ra, Thu Minh đã phải ngừng hát, quay lưng lại khán giả, để lau nước mắt, để nén cơn xúc động, để tiếp tục bài hát đã lỡ nhịp, Thu minh đã không thể hiện hoàn thành bài hát xuất sắc như mong đợi của mình, nhưng Thu Minh đã làm khán giả Montreal phải Khóc vì Thu Minh , vì “ Giấc ngủ Trường Kỳ “ .

Thay mặt gia đình Trường Kỳ Thu Huyền và các con cháu – Xin chân thành cám ơn tất cả quý bạn bè thân hữu đã đóng góp rất nhiều công sức để Chương trình Giổ đầu của Trường Kỳ được tổ chức đúng thời gian. Thành công, Đặc biệt cám ơn Anh Nam Lộc và gia đình, Nam Ninh , Nam Khang Nam Việt. Đã luôn theo dõi , đôn đốc, giúp đở tạo mọi điều kiện tốt nhất cho chương trình Ngày giổ đầu cũng như quyển sách của Trường kỳ được thực hiện như mong đợi

Xin chân thành cám ơn Nhạc sĩ, Ban Nhạc Hoàng Thi Thi – Trung Nghĩa California Ban nhạc Hoàng Nam – Duy Ngọc Montreal ,những ca sỹ : Jo Marcel Lệ Thu – Thanh Lan – Tuấn Ngọc, Công Thành & Lynn, Trung Nghĩa , Ý Lan, Mạnh Hà, Phương Hồng Quế, Thanh Hà , Diễm Liên, Thu Minh, Nguyễn Hồng Nhung ,Tiểu Thu ; Phan Văn Thành , Phạm khải Tuấn, Thu Nga, Thanh Hằng và các ca sĩ tại Montreal : Thái Hoàng , Bạch Tuyết , Lily Hương và những người bạn , đã đến với Show Giổ đầu của Trường Kỳ bằng tấm lòng, bằng sự tự nguyện , không yêu cầu thù lao, Cám ơn Đặng Mỹ Hạnh , đã chăm chút từng tấm ảnh của Trường Kỳ để minh họa cho chương trình, làm cho chương trình đêm diển được thành công tốt đẹp . và cũng không quên cám ơn Huy Montreal , Câu em trai của Thái Hà đã miệt mài Edit cho live show của Kỳ , của Huyền thật ấn tượng , thật cãm động ,

Và với “ Rong chơi cuối trời quên lãng , Tuyển tập sách của Trường kỳ được sự đóng góp bài vở ngoài sự mong đợi, Cám ơn Nhóm thân hữu của Trường Kỳ : Trần Viêt Hải Tạ Xuân Thạc , Nguyễn Văn Thành đã thâu thập tuyển chọn, cám ơn anh Đằng Giao, cám ơn Chu văn Hải đã từ Whasington sang Montreal để tiển Kỳ lần cuối , Cám ơn Anh Trần Đình Thục , Doãn Vinh , Đặng Đình Thịnh Đã thiết kế trang trí cho tập sách được hoàn Mỹ , Gia đình cũng không thể quên sự đóng góp bài vở rất nhiệt tình từ những ngày đầu của các Nhạc sỹ Anh Bằng , Trường Sa, Từ Công Phụng , Ngô Thụy Miên , Thanh Sơn, Nguyễn Hồng Anh ,Bảo chấn, Hoàng Thi Thao , Diệu Hương , Nguyễn Tân Tiến, Phan Anh Dũng , Huyền Châu ,Các nhà Văn: Doãn Quốc Sĩ, Nhà thơ Vũ Hối , Mai Hiên, Quang Phúc – Hà , Luân Hoán , Song Thao, Chị Cao Ánh Nguyệt ( Phụ nữ Cali ) Chủ bút & Biên Tập Tuần San Phụ nữ Cali, Hải Phong, Hồng Vân Giáng Ngọc, Hồ đắc Vũ, Cris Trinh , CRIS TRinh là người em thân cận đã đưa đón ông anh T-Ky Mỗi khi ông anh qua Houston và là người thiết kế trang web Từ những ngày đầu và tiêp tục với sự đóng góp của Anh Mac-Van-Đức

Chân thành cám ơn Đan Thành, Kỳ Phát, , Hoài Nam, Thân nhân của họa sĩ Chóe, Mai Hiên ( người chị họ rất thân thương của Trường Kỳ ) , Jimmy Tòng, Và cũng chân thành cám ơn nhưng bạn bè của Trường Kỳ , của Nam Lộc đã đóng góp chi phí cho ấn phẩm “ Trường Kỳ rong chơi cuối trời quên lãng : Anh Nguyễn Xuân Nam , báo Calitoday , Bác sĩ Bùi Thế Chung, Thành Hammers , Hoàng Thu Dũng , BS Nguyễn Quang Bình , Hoa Hậu Bích Liên, , Phạm Minh Xuân, Vũ Ngô , Quốc Trụ , Thu Nga & Lê Minh Hiền , Mai Phát Trí , Luu Trần Huỳnh Hương , Vỏ Phương Đông, báo Phương Đông Times, Anh Chi EPIPHAN Hồ Công Bình ,Dương Đức Trường , Hoàng Thu Dũng , Chu Văn Hải , Nam Ninh, Nam Khang, Nam Việt đặt biệt , nếu không có Anh Nguyễn Văn Thành, người đã giúp Thu Huyền Lay out phần cuối của “ Trường Kỳ rong chơi cuối trời quên lãng , thì chắc chắn là sách sẽ không thực hiện kịp thời gian của ngày giổ đầu của Trường Kỳ, Cám ơn Nhóm thân hữu Đồng Tâm

Vô cùng đặc biệt cám ơn gia đình Quang Phúc- Hà , cháu Toàn , Cháu Loan, cháu Kha , Cháu Tú đã luôn bên cạnh cô Huyền mỗi khi cô khóc, “ Còn có các cháu đây cô Huyền Ơi , Đừng khóc nữa , cháu sẽ ở bên cô mà! “ câu nói thật mộc mạc dễ thương của các con trai , con gái của Phúc Hà , Những đứa bé sinh ra và lớn lên từ đất nước văn minh , nói tiếng Việt còn ngọng nghịu.

Phúc Hà – Nơi mà gia đình đã dành cho Huyền một chiếc chìa khóa mà bất cứ lúc nào cũng có thể đến , một nơi để ăn, để ngủ , để khóc và Hà , người bạn gái, hiền lành đến không còn thể hiền hơn được, cuộc đời hầu như không còn gì khác ngoài Phúc và các con , nhìn hình ảnh Hà mang nước và thức ăn để cạnh Huyền khi Huyền đang ngủ trên divan đã làm tôi muốn chảy nuớc mắt, không có bút mực nào để nói lên đươc sự cám ơn cho Hà cho Thu Hương ( một phụ nữ đầy bản lãnh ) đã đưa tay ra nâng đở huyền, vì Thu Hương biết rỏ Huyền rất yếu đuối và hoàn toàn không có một chút nghi lực nào để đối phó với những tình huống quá đau buồn bất ngờ này , đó là lý do tại sao Thu Hương đã gác lại những công việc của một Tổng Thư Ký của Trung Tâm Giáo Dục Hồng Đức vùng Montreal để cùng Thu Hà bên cạnh Huyền, Nữa đêm lao xuống Toronto để rước xác chồng của bạn về Montreal nhưng cuối cùng thì thủ tục không cho phép đành quay về lại để chờ đợi Chuyện chỉ có thể xảy ra cho những người trong nhà .

Chân thành cám ơn cô em Nguyễn sĩ Thùy Ngân, đã luôn nâng đở , tâm sự , Anh Chị Thành Bé đã luôn có Mặt cùng khóc với Huyền trong những ngày đầu của sự mất mát quá sức chịu đựng , tận cùng của sự đau đớn này. Cám ơn cô em Phương Thảo -đã nhiệt tình đóng góp phần ẩm thực cho các ca sĩ đêm diễn , đã chuẩn bị thức ăn khuya – chờ đợi đến quá nửa đêm để đón các ông anh bà chị Nam Lộc – Vũ Xuân Hùng – Xuân Hòa – Thu Huyền – Gia đình NS Nguyễn Tân Tiến Từ phi trường về ( Phương Thảo Restaurant 3181 Belanger est Montreal – QC 514.759.5276 ) Một nơi mà không thể không đến khi có dịp ghé qua Montreal .

Và đặc biệt cám ơn Thái Hà người đã đem thật nhiều công sức để thực hiện cho Giổ đầu của Trường Kỳ , đã được rất nhiều sự ủng hộ của khán giả thân thương Trường Kỳ , phải sắp hàng dài ngoài tiền sảnh để chờ vô khán phòng,

Xin chân thành cám ơn rất đông bạn bè thân hữu báo chí của thành phố Montreal , Toronto , các tiểu bang tại Hoa Kỳ – Australia – Ban bè ở Việt Nam đã đưa tin , chia buồn , không quên cám ơn chi Kim Anh , Nhà xuất bản đã thưc hiên gấp rút cho quyển sáchc của Trường Kỳ kịp thời gian cho chương trình Giổ đầu TK Cám ơn ca sĩ Tuyết Loan , Nhà báo Nguyễn Thi Ngọc Trâm, Nhạc sĩ Thanh Sơn , Nhạc sĩ Bảo Chấn từ Việt Nam đã viết bài chia sẽ , Cám ơn nhạc sĩ Tiên Luân ( Mùa nước lũ ) Nhạc sĩ Hoàng Trang, đã nhắn lời chia buồn.

NAM LỘC & JULIE & DŨNG & NHƯ AN & JOMARCEL & NGÀY CƯỚI KỲ HUYỀN

Cám ơn Photographer Nguyễn Lang , Nhóm Yêu nghệ thuật đã tặng cho Trường Kỳ những tấm ảnh rất đẹp , và rất nhiều bạn bè thân quen , cũng như chưa quen từ những nơi rất xa, rãi rác trên khắp các Tiểu Bang của nước Mỹ, đã gọi điện , thư từ thăm hỏi , chia buồn. Một lần nữa gia đình xin cám ơn Nhà hàng Kiều Anh , xem như “ Quán Nhà “ của Trường Kỳ , đã miệt mài phục vụ chăm chút cho Trường Kỳ từng món ăn hằng ngày , thậm chí , Huyền đã nhận hung tin Kỳ mất thì chủ nhà hàng gọi điện thoại nhắn sẽ mang thức ăn chiều cho Trường Kỳ. Huyền nhận tin chỉ biết Dạ. sẽ nhắn lại , không còn biết trả lời sao vì cho đến thời điểm này Huyền vẫn chưa chấp nhận tin Kỳ đã mất là sự thât.

Mọi việc đã xong, đã an bài , đã như là một đinh mệnh, một đinh mệnh không còn lối thoát, không thể thay đổi , Đây không phải là lúc khuyên Huyền hãy quên Trường Kỳ , vì tôi biết rất rỏ đó là chuyện không tưởng , Vì thời gian qua Canada để tham dự Giổ đầu của Trường Kỳ, Đêm thường không ngủ được, hầu như hằng đêm tôi đều chứng kiến cảnh Huyền ngồi ghế salon đối diện bàn thờ của Kỳ , nhìn trừng trừng vào tấm hình của Trường Kỳ để trên bàn thờ – bất động , Hãy cho em thời gian , đó là lời yêu cầu của Huyền trước đây khi tôi cằn nhằn về việc cứ thấy Huyền lúc nào cũng có thể khóc,

Như đã có lần tôi đã viết trong “ Trường Kỳ rong chơi cuối trời quên lãng “ khi nghe tin Huyền báo “Anh Kỳ muốn cưới em “ Tôi thật sự bất ngờ, bất ngờ và lo lắng , vì những tưởng chỉ “ Chơi qua đường “ thôi – còn nhỏ quá , đâu ngờ chuyện lại trở thành “ đứng đắn “ như vậy, Một thoáng lo âu cho cô em gái ( vì cũng có một phần trách nhiệm của tôi đã đưa đường dẫn lối , tạo điều kiện cho Huyến quen Trường Kỳ .) Lo âu của tôi là sợ mấy ông Văn – Nhạc sĩ , tình trường thường không được “ Ổn định “ . Sẽ làm Huyền khổ .

Nhưng đã là định mệnh thì làm cách nào có thể thay đổi được.Rồi cuối cùng mỗi đứa một cuộc đời, một hoàn cảnh, không ai có thể quyêt định cuộc đời của mình sẽ ra sao. Sau đó tôi vẫn thường xuyên liên lạc , theo dõi cuộc sống của cô em mà tôi rất thương yêu , và tôi cũng thấy yên tâm ,

Nhưng một lần nữa. Đây không là một định mệnh yên bình dành cho Huyền , Một định mệnh thật buồn, cũng có rất nhiều hoa của thân bằng bạn hữu gần xa gửi tặng , nhưng hoa dành cho tang lễ chứ không phải là hoa cưới mà định mệnh trước đây đã dành cho Trường Kỳ- Thu Huyền trong ngày hôn lễ. Trường Kỳ đã vĩnh viễn ra đi. Đã an bài , Tôi đang lo cho quãng đời còn lại của em tôi ,vì thật sự trong gia đình xét từ những đám con gái trong nhà , Huyền là người yếu đuối nhất.

Đã hơn một năm qua Huyền vẫn chưa dám về VN gặp bà Cụ, sợ không giữ được bình tĩnh khi cụ hỏi thăm về Trường Kỳ. vì cho đến nay bà Cụ hoàn toàn chưa biết gì về chuyện ra đi của Trường Kỳ, vì con cái muốn cụ được bình yên trong những ngày cuối đời còn lại . Các con cụ biết rất rỏ nếu Cụ biêt chuyện thì hậu quả không thể nào lường được .

Trong một lần hát cho ca đoàn nhà thờ , trong một tang lễ , nhìn người góa phụ như ngây dại, hình ảnh ấy cứ hiện lên trong tôi , lúc đó tôi có hỏi ba tôi “ Hai vợ chồng một người chêt đi , người còn lại làm sao có thể sống được ? Ông cụ trả lời, -Thời gian con ạ ! Và đúng như vậy chỉ có thời gian , Tôi tin thời gian sẽ giải quyết tất cả vì mọi đớn đau nào rồi cũng sẽ theo giòng chảy của thời gian đi vào quên lãng , “ Sân khấu đời chỉ là viên diễn kịch , Trọn vai tuồng cho hết kiếp đầu thai , Người chết rồi cũng sẽ đi vào kỹ niêm, dù kỹ niệm có buồn đau đến bao nhiêu đi nữa, và người sống thì phải cố đứng lên, để tiếp nối những gì mà Chúa đã an bài cho từng mỗi con người. Tôi tin như vậy . rất mong là em gái tôi Đinh Thị Thu Huyền sẽ đủ bản lãnh để vượt qua nỗi đau càng nhanh càng tốt. Tôi tin là Trường Kỳ sẽ giúp Huyền vì không ai biết rỏ Huyền hơn Trường Kỳ. ( By Xuân Hòa – Viết thay cho Huyền )

Kiếng Cận của Trường Kỳ ( photo by Trần Đình Thục )

Ngôi nhà bình yên của Vua Nhạc Trẻ Trường Kỳ : Magnus Poirier Inc6825 Rue Sherbrook EstMontréal,(Québec)H1N 1C7

Bài phỏng vấn Thu Huyền của Việt Hải

( Nhóm Tình Nghệ Sĩ )

Sau lần gặp gỡ ngoài ý muốn đó, anh Kỳ vội vàng điều chỉnh râu tóc quần áo và chính thức xin phép… theo anh Lộc đến nhà thăm thường xuyên và không bao giờ quên quà cáp cho cả nhà.

2/ Việt Hải : Chị Thu Huyền thấy anh Trường Kỳ như thế nào về cá tính và cũng như những lãnh vực nào anh theo, vì anh Trường Kỳ là một nghệ sĩ đa tài, quần chúng biết đến về tài ăn nói hoạt bát, một MC, một nhạc sĩ chuyên về nhạc Việt hóa từ ngoại ngữ, anh viết báo anh làm báo, hoạt động chuyen Ve am nhac

▪ Thu Huyền: Tuy tánh tình anh rất hiền lành, chịu đựng và không bao giờ hơn thua hay làm mất lòng ai, nhưng anh không bị ảnh hưởng ai để nghe theo ai hết, anh thường nói “đường ta, ta cứ đi”. Không thích thì… làm lơ, tỉnh bơ rất là vô tư như không phải chuyện của mình, những lúc như vậy chỉ có mình tôi là… lăng xăng tức tối, anh thường bảo tôi: Em cứ như vậy thì em sẽ khổ, hãy coi nhẹ mọi chuyện đi, đừng để nặng bụng và nhất là phải biết tha thứ, em sẽ thấy nhẹ nhàng lắm. Đôi lúc tôi hơi bực bội phản đối rằng: Vì anh sống vô tư quá, không biết bon chen với ai, lúc nào cũng chịu thua chịu thiệt, nên cuối cùng, người bị thiệt thòi nhất chỉ là em thôi.

Tôi tuy trách anh như vậy nhưng trong thâm tâm tôi rất nể phục và thương anh nhiều. Tôi thường nói với bạn bè, anh đem bình an đến cho tôi trong cuộc sống, vì chúng tôi không có kẻ thù.Anh học trường tây từ bé nhưng văn chương Việt Nam anh viết rất lưu loát, vững vàng và thường pha chất dí dỏm, anh mê làm báo từ hồi 12, 13 tuổi cho đến bây giờ anh vẫn mê nghề viết lách, cái nghề dễ đụng chạm nhất phải không anh Việt Hải?

Thỉnh thoảng thấy anh vừa viết vừa xoa bụng cười hỉ hả rồi gật gù nói lớn: hay, hay lắm. Tôi lo lắng chạy tới xem viết gì, để rồi bắt anh cắt bớt vài… chữ, chỉ sợ làm mất lòng bạn bè, lại mang họa. Ngoài ra anh Kỳ còn may mắn có chất giọng tốt, trầm ấm của người Hà Nội, không phải để hát mà chỉ để nói trên đài phát thanh (cùng nghề với Tú Trinh, bạn nhậu của anh).

Thu Huyền – Trường Kỳ

Bởi vậy tôi hay trêu anh: Chỉ cho người yêu nghe thôi, đừng cho gặp mặt nhé!. Anh trả lời lại: Người ta hơn anh thứ này, anh hơn người ta thứ khác, không bao giờ bị mặc cảm điều gì cả. Anh sống rất lạc quan, yêu đời, dạo sau này, anh rất mê 2 cháu ngoại, chỉ thích ở nhà đùa giỡn với các cháu.

Cái danh xưng mà anh thích được gọi là ông nhà báo, có lẽ tại anh mê báo chí hơn những thứ khác. Ngoài ra anh còn có một trí nhớ rất tốt và nhạy bén để pha trò khôi hài chuyện thiên hạ, chỉ chuyện ngoài đường thôi nhé, chuyện trong nhà thì vô tư như khách đến chơi, nhưng tôi biết anh được rất nhiều người quý mến. Không ít lần 2 vợ chồng đang đi ngoài đường tự nhiên có người đến chào hỏi: Xin lỗi có phải ông là nhà báo Trường Kỳ không ạ? Tôi là đọc giả… là thính giả trung thành của ông, v.v… và tôi càng cảm động hơn có những người không quen biết đã đến chia buồn với tôi và để chào vĩnh biệt anh lần cuối.

LS Ông Vũ Ngọc Trân ( Bố Trường Kỳ ) Bà Nội & Thu Huyền & Trường kỳ & JoMarcel . Nam Lôc đang ” phỏng vấn ” bà nội Trường Kỳ, Nội dung thì tôi không rỏ nhưng tôi biêt chắc chắn đây là Job MC đầu tiên ( Không Lương ) trong cuộc đời làm MC của Nam Lộc Chẳng hiểu lu bu thê nào, Đám cưới lại không chuẩn bị MC . Thế là Trường Kỳ dúi cái Mi cờ rô vào tay ông anh thân thương của gia đình và ” giao nhiệm vụ ” làm MC trong tiệc cưới của Trường Kỳ .Và kể từ  ” Ngày định mệnh ” này ngoại trừ  là thành phần Ban Tổ Chức trong các chương trình nhạc trẻ , Nam Lộc có thêm Job làm MC cho chương trình ( có lương ) hẳn hoi.

3/ Việt Hải :Lấy một người nghệ sĩ, chị biết rằng anh Trường Kỳ có 2 nếp sống: Đời sống nghệ sĩ và đời sống gia đình. Hai yếu tố này có ảnh hưởng đến chị như thế nào

NAM LỘC – CÔ LAN (  MẸ KẾ TRƯỜNG KỲ ) – THU HUYỀN – TRƯƠNG KỲ TRONG NGÀY CƯỚI

▪ Thu Huyền : Khi còn trẻ, lấy chồng, thú thật tôi chẳng ý thức gì về chuyện yêu đương cũng như nghề nghiệp của chồng. Cứ thấy đi chơi với anh vui quá, thoải mái quá là okê, còn khờ khạo lắm, mấy đứa bạn cứ chọc, mày trao duyên lầm tướng cướp rồi Huyền ơi! Ông này bồ bịch nhiều lắm đó. Có hôm thì: Huyền ơi, tao thấy ông Kỳ nắm tay đi với một con nhỏ đẹp lắm, bữa thì: Huyền ơi, tao mới gặp ông Kỳ ngồi ăn với con nào trông xinh lắm … tùm lum vậy mà tôi không thấy có gì là “nguy hiểm đang rình rập” cả, vì khờ mà, chứ không phải biết mà không sợ. Người ta hay nói “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ” và có lẽ khờ hơi… lâu, nên chúng tôi cũng đã trải qua được những năm dài rất hạnh phúc.

BỐ VỢ GỬI GẮM CON GÁI THU HUYỀN CHO HIPPY CHÚA TRƯỜNG KỲ

Nhưng càng ngày, công việc đa đoan càng đòi hỏi thời giờ của anh nhiều hơn thời giờ anh dành cho tôi. Công việc của anh có một thế giới riêng để anh sinh hoạt, anh sống trong thế giới vui buồn đó mà không có tôi, đó là “Thế Giới Nghệ Sĩ”.

Tôi  thường bắt gặp cảnh anh ngồi trước computer 2 tay xoa xoa, bấm bấm, gương mặt anh đam chiêu chìm đắm trong cái thế giới vô hình đến nỗi tôi mang dĩa trái cây, ly nước hay sách báo mới nhận được, đưa vào cho anh để ngay bên cạnh, mà anh không hề hay biết, thỉnh thoảng có việc phải hỏi, tôi thường làm anh giật mình.

BÀN LÀM VIỆC HẰNG NGÀY CỦA ÔNG VUA NHẠC TRẺ TRƯỜNG KỲ

Nhiều lúc tôi cảm tưởng là anh quên mất sự có mặt tôi bên cạnh anh. Anh chỉ nhớ đến tôi khi bắt đầu thấy đói bụng muốn ăn, Anh chỉ nhớ đến tôi khi bắt đầu thấy đói bụng muốn ăn, như mỗi buổi sáng anh thường nói: Anh muốn ăn ngay để làm việc, hoặc: Đợi anh tắm xong mới ăn nhé

Buổi trưa thì: Em, làm cơm cho anh ăn đúng 1 giờ (hoặc 2 giờ 15) anh mới ăn được nha em! … và tôi phải canh giờ thật chính xác để dọn ra vì sớm hơn anh không ăn, thức ăn nguội sẽ mất ngon, vì anh rất đúng giờ. Chiều tối nhiều hôm đã chuẩn bị sẵn sàng bữa ăn rồi, bỗng nhiên nổi hứng ra ngoài, thế là: Em, thay đồ ra ĐaKao với anh ăn chút gì đi. Hay là: Em, mình ra Kiều Anh lai rai nhé… và tôi luôn luôn chiều anh đến nỗi anh nghi ngờ rằng tôi cũng có tâm hồn ăn uống, cùng tần số với anh.

Có những buổi tối chúng tôi gồm Phúc, Hà, M.V.Đức, Bắc Hải, Trân thường đi “khám phá” có nghĩa là đi ăn những tiệm nổi tiếng của các quốc gia khác. Ngoài những lúc đi ăn uống với nhau, tôi muốn được anh chia sẻ buồn vui, lo lắng với nhau trong sinh hoạt gia đình, nhưng anh sống vô tư và ít quan tâm đến cảm giác này của tôi. Nên nhiều lúc cũng cảm thấy trống trải cô đơn lắm, tôi vẫn thường trách anh không có thời giờ dành cho tôi thì anh khất: Nhiều việc quá không dừng được, thôi tuần sau. Cứ tuần sau… rồi… lại tuần sau và tôi giận dỗi không biết bao nhiêu lần với câu tuần sau này, cũng đành chịu thôi.

4/ Việt Hải : Xin chị mô tả sơ qua về những hoạt động văn nghệ, báo chí của anh ấy, vào thời điểm 1975 anh chị ra sao? Không có phương tiện nào ra đi?

Thu Huyền: Tôi sinh cháu Tú Uyên vào đầu tháng 4-1975 lúc tình hình Sàigòn đang rất lộn xộn. Nằm trong viện bảo sanh ở Tân Định nghe bên ngoài nhốn nháo, 2 vợ chồng không dám rời nhau, ảnh lúc nào cũng bên cạnh tôi. Trước hôm được về nhà, có vợ chồng anh Jo Marcel vào thăm (với bà vợ người Nhật), vợ chồng anh muốn từ giã để hôm sau lên đường xuất ngoại đi chính thức, anh đã cadeaux cho cháu tất cả mọi chi phí tốn kém của mẹ con tôi ở đây và chúc mọi người ở lại bình yên, tôi không bao giờ quên.

Thế rồi bạn bè ồ ạt lần lượt ra đi, vợ chồng tôi quyết định ở lại vì cháu Uyên còn bé bỏng quá, chỉ sợ không được may mắn thì sẽ phải ân hận suốt đời. Rồi khi đi lại được, tôi phải vào trình diện nơi làm việc để tiếp tục trở thành công nhân viên nhà nước (vì tôi làm việc ở phòng kế toán của laboratoire Trang Hai Những người còn ở lại như anh Kỳ, anh Kỳ Phát, Nguyễn Long, Tiến Chỉnh, Huy Cường… không có việc làm gì cụ thể, cứ ở nhà đợi thông báo của nhà nước quyết định sau. Trong thời gian này, mấy ông hay tụ tập lại nhà tôi giải khuây… và… trông cháu Tú Uyên. Chuyện trông cháu cũng rất nhiêu khê… cháu suýt lộn cổ xuống đất mấy lần… vì các cao thủ… mải chơi Domino. Khoảng 1 năm sau, mấy ông rủ nhau mở quán cà-phê, góc Công Lý – Hồng Thập Tự . Mới đầu mở là cà phê, mấy chủ quán nhậu riết thành quán nhậu, quán nhậu không được bao lâu cũng dẹp vì ăn hết vốn.Đang chưa biết làm gì, tự nhiên có người ngưỡng mộ anh đề nghị đưa anh vào Công Ty Xây Lắp Vật Dụng, để làm công nhân viên nhà nước, vào công ty này cũng chỉ để phụ trách phần văn nghệ văn gừng thôi, rồi lại tụ tập ăn uống ca hát cho đến ngày anh rời Việt Nam

5/ Việt Hải : Sau năm 1975 làm sao anh Trường Kỳ đến Canada?

▪ Thu Huyền: Anh đi vào khoảng cuối tháng 10-1979 được tàu Tô Cách Lan kéo vào Nhật. Ở Nhật Anh được làm trưởng trại vì giỏi sinh ngữ, nên được phép tự do đi lại, anh đi dạy sinh ngữ cho các em ở trường học do bà giám đốc giới thiệu. Khi ở Nhật, anh đã làm thủ tục đi Mỹ, nhưng đổi ý đi Canada, vì ở Canada diện bảo lãnh cho vợ con rất nhanh.

6/ Việt Hải : Có nói chuyện với cháu Tú Uyên, nếu anh Trường Kỳ ra đi trước thì bao lâu sau chị và cháu sang Canada để đoàn tụ gia đình? Đời sống ở Montreal thuở ban đầu như thế nào đối với chị?

▪ Thu Huyền: 3 năm sau, hai mẹ con được đoàn tụ với bố Kỳ, những ngày tháng đầu mới định cư ở Canada cũng như mọi người khác, tôi vừa đi học thêm sinh ngữ và vừa đi làm, vất vả nhưng vui mừng hạnh phúc vì được gặp lại nhau. Cuộc sống tạm đủ và bằng lòng với những gì mình đang có…

7/ Việt hải : Bây giờ Việt Hải xin hỏi câu hơi “sensitive” nếu chị muốn trả lời nhé vì có những thân hữu hỏi về nguyên do anh Trường Kỳ ra đi? Nghe nói anh Trường Kỳ ra đi về bệnh tim, đúng không ? Anh Trường Kỳ có thường bàn với chị về vấn đề sức khoẻ ? Anh có “monitor” sức khoẻ mình thường không ?

▪Thu Huyền : Giữa năm 2008, bà cụ tôi trở bệnh, gia đình gọi 2 vợ chồng tôi về khẩn cấp, tôi vội vã đi trước vì anh đang còn ở Cali. Tôi book vé để sẵn anh về sau tôi 2 ngày. Nhưng bà cụ tôi khỏe lại, anh chỉ ở Việt Nam có 3 tuần rồi trở lại Montréal để làm việc, còn tôi tiếp tục ở lại Việt Nam, nên năm 2008 tôi gần như dành hết thời gin để ở bên cạnh chăm sóc cho bà cụ tôi, cho đến giữa tháng giêng năm 2009, anh trở qua đón tôi về. Chúng tôi trở về Montréal khoảng gần cuối tháng 2-2009. Anh dồn hết thời gian để làm việc bù cho những ngày đi Việt Nam, mà anh hay nói đùa là đang đền tội. Có lẽ đang mệt sau chuyến đi dài… rồi sức ép của công việc nên anh thường hay bị mệt.

Thu Huyền – Trường Kỳ – và Má vợ

Tuy anh bị diabete, cholesterol, bị cao máu, nhưng anh được tôi giám sát rất chặt chẽ, cũng như các bác sĩ trong chuyên môn bệnh viện luôn theo dõi định kỳ cho anh nên bệnh của anh tương đối ổn định. Khi anh đi xa, tôi lúc nào cũng cẩn thận cất theo hành lý những dụng cụ riêng để anh tự kiểm tra cho mình mỗi ngày. Tôi yên tâm để anh đi vì chỉ xuống Toronto có một ngày, thật sự hôm đó tôi cũng có ý định muốn đi theo nhưng anh cương quyết không chịu bảo rằng: Anh chỉ muốn giữ lời hứa với ban tổ chức, và nhất là để giúp đỡ và khuyến khích cháu Tường Vi, chứ không có gì vui đâu, em đi làm chi cho mệt. Không ngờ chính anh đã rất mệt vì đi nhiều, công việc dồn dập, tinh thần căng thẳng nên tim mạch bất thường lại không có người thân bên cạnh để đối phó kịp thời cho anh, nên anh đã bất ngờ ra đi rất nhanh trước sự sửng sốt của mọi người, nhất là tôi, đến giờ tôi vẫn chưa tin chuyện xảy ra với tôi sớm như vậy. giờ tôi vẫn chưa tin chuyện xảy ra với tôi sớm như vậy.Đôi lúc ra ngoài lo công chuyện, tôi bất ngờ gặp người quen đến chia buồn hoặc có người tốt bụng giúp đỡ chuyện gì, tôi không kềm được ý nghĩ: Để về nói lại cho anh Kỳ biết, v.v…!!!? Giờ chỉ biết hàng ngày đọc kinh cầu xin Chúa giúp sức ban cho lòng thanh thản để chấp nhận những điều tôi không thể thay đổi được.

8/ Việt hải : Khi được tin anh đột ngột ra đi, chị có cảm giác ra sao? Từ ngày anh ra đi chị cảm thấy thế nào? Việt Hải muốn ví anh chị như một đôi tình nhân gắn bó, khi mất đi một nửa, nửa còn lại ra sao?

▪ Thu Huyền : Khi nhận được cú phôn từ bệnh viện Toronto gọi đến báo tin cho biết anh kỳ vừa mất Tôi sững sờ không tin, không tin, không tin… đi gì mà dễ dàng quá vậy? Không thể được, tôi hốt hoảng nói: Không phải, không phải đâu và cố níu lấy hy vọng lẩm bẩm: Chắc người ta lộn, người ta nói lộn đó thôi, không đúng đâu. Mặc dù miệng nói như vậy nhưng đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, chân tay tôi bủn rủn, tôi khụy ngay xuống chân cầu thang, người bạn tôi vội ôm vai tôi nói theo: Ừ, ừ chắc họ lộn đó thôi. Huyền bình tĩnh, bình tĩnh nhé. Chị Hà người bạn thân của tôi ( 2 đứa vừa mới đi chợ về, định nấu những món thật ngon, đợi anh chiều về cùng ăn với nhau như lệ thường mỗi khi anh đi xa về) chị đỡ tôi vào nhà và từ lúc đó, chi thay tôi lo liệu mọi chuyện, tôi không còn biết gì nữa, trong đầu chỉ nghĩ đến cái hẹn với anh chiều nay đi phi trường đón anh về, nhưng anh đã lỗi hẹn với tôi.

http://www.lasanmossard.org/_/rsrc/1386157365117/thegioiinternet/2013/namloc_truongky/tt23.JPG?height=184&width=320

Trường Kỳ đang đừa cùng Thu Huyền trong một chuyến đi xa về lại Saigon . Đây là hình ảnh trước khi Trường Ký mât thời gian rất ngăn.

Hôm qua khi tôi hôn từ biệt anh, anh còn dặn với: Nhớ nhé, đón anh đúng chỗ này nhé, rồi vẫy tay đi vào bên trong, nhìn theo dáng anh, tôi đâu ngờ đó là lần cuối cùng tôi tiễn anh ra phi trường. Tôi còn nhớ, lúc trên đường đi anh nói: Chưa bao giờ trong đời anh có chuyến đi xa nào mà ngắn như vậy, chỉ có hơn một ngày, hình ảnh cuối cùng của anh trong mắt tôi là anh đi xa rồi sẽ trở về, cho nên đến bây giờ tôi vẫn chưa chấp nhận được chuyện tôi đã mất anh vĩnh viễn.

Rồi sau đó, mọi chuyện tang gia, con gái và con rể tôi lo liệu cho bố rất chu đáo. Các em tôi: Quang – Hạnh, Hằng từ Mỹ cũng bay sang khi nghe tin anh mất, luôn ở cạnh bên tôi để an ủi, và lo cho sức khoẻ của tôi, bởi vì trong những ngày tang lễ của anh, không hiểu sao 2 chân tôi cứ bị khụy xuống, tôi phải quấn thermo-forme genou thật chặt mới bước đi được, dầu vậy mấy ngày này cũng chưa phải là khủng khiếp, kinh hoàng đối với tôi như những ngày tháng kế tiếp sau đó, khi mà mọi người đã trở về với công việc thường ngày của họ, mọi thứ đều yên ắng, chỉ còn một mình tôi ngồi đối diện với sự trống vắng cô đơn, tôi hụt hẫng, chới với, tôi thực sự bị khủng hoảng với sự lẻ loi này, tôi mất ngủ và thường mơ thấy anh. Nhiều đêm tỉnh giấc, tôi bàng hoàng hoảng hốt tự hỏi: chuyện gì đang xảy ra với mình vậy? Có phải đang nằm mơ không? Rồi sáng mai thức dậy mình làm gì đây? Không có anh, từ nay cuộc sống tôi – sẽ thay đổi hoàn toàn, tôi cảm thấy mình bị lạc mất phương hướng.

Tháng 3 ở Montréal, tuyết đã ngừng rơi nhưng vẫn còn những cơn mưa kéo dài và lạnh, cái lạnh còn sót lại của mùa đông vừa đi qua, cây cối còn tiêu điều sơ xác, nhìn đâu tôi cũng thấy buồn, thấy lạnh, tôi lạnh lắm, tôi đuối sức cả tinh thần lẫn thể xác, hình dáng tôi lúc này chắc tiều tụy lắm, vì người nào gặp mặt cũng đều nói: Huyền không được như vậy, phải kiên cường lên, vững vàng lên chứ, Huyền mà cứ như thế này, anh Kỳ cũng buồn lắm đó.

Biết vậy, nhưng chịu thua, tôi hoàn toàn sụp đổ, tôi đã cố gắng hết sức làm ra vẻ bình thường khi về nhà gặp mặt con cháu hoặc người thân bởi không muốn các con lo lắng nhìn thấy gương mặt sầu ủ rũ suốt ngày của mẹ, nên bù lại, để giải tỏa sự kiềm chế đó, tôi thường lái xe tìm chỗ vắng vẻ, vì trời còn lạnh, tôi đóng kín cửa, tự do gào khóc thỏa thích, không sợ ai nghe, không sợ ai thấy. Đôi lúc khóc xong, mệt mỏi quá, tôi thiếp luôn trong xe không biết bao lâu, thức dậy cứ suy nghĩ, lại thấy giận anh vô cùng. Đó, như vậy đó anh Việt Hải, một nửa còn lại nó te tua, tơi bời hoa lá như vậy đó.

Nhớ hôm dọn xếp đống tài liệu, hồ sơ giấy tờ lẫn lộn của anh mà ngày xưa tôi chẳng hề quan tâm tới, tình cờ thấy có bài thơ lấy ra từ trong internet, không biết anh đã để từ bao giờ mà tôi chưa từng được đọc, tôi cũng đã hết nước mắt với bài thơ này, đó là bài thơ “Đôi Dép” của Nguyễn Trung Kiên xin được chép ra đây để làm kỷ niệm luôn nhé, vì tôi thấy diễn tả đúng hoàn cảnh của tôi quá.

ĐÔI DÉP ( NT NGUYỄN TRUNG KIÊN )

Tác giả: Nguyễn Trung Kiên và NS Vũ Xuân Hùng trong đêm Live Show của  ca sĩ Nhật Hạ tại phòng trà Tiêng Xưa

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ

Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác

Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng

Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành

Chẳng thề nguyện mà không hề giả

dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

một lối đi chung Hai mảnh đời

thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết

Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia …

9 /Việt Hải : Bây giờ khi nhớ lại anh Trường Kỳ, chị sẽ nhớ nhất anh ở điểm nào? và thương nhất anh ở điểm nào?

▪ Thu Huyền: Nghĩ đến anh Kỳ thì có nhiều thứ để nhớ lắm, nhưng vẫn nhớ nhất là cái tính khiêm nhường và chậm chạp của anh (chậm chạp đến nỗi tiền làm của đài VOA còn thiếu mấy kỳ chưa lãnh, bây giờ Ông Vinh đài VOA, Người mà anh Kỳ thường xuyên liên lạc cộng tác bảo là phải có chữ ký của… anh mới lãnh được ! ) . Nếu biết được chuyện này chắc là anh kỳ sẽ nói câu : Phải lạy luôn ! thế thôi.

Trong đời anh không có hai từ “nói xấu”, thỉnh thoảng đi với anh tiếp xúc nhiều, gặp một vài người thấy anh hiền lành bèn “lấn lướt bắt nạt”, tôi không chịu được, liền “phang” lại ngay nên bạn bè, nhất là chị Tiểu-Thu (nhóm chúng tôi thường họp mặt ăn uống mỗi chiều thứ Năm ở restaurant của gia đình chị), chị hay trêu: Trường Kỳ đi đâu cũng phải có Thu Huyền theo bảo vệ, chứ không thì Trường Kỳ dễ bị ăn hiếp lắm. Cho nên trái ngược với hình ảnh hiền lành của anh, tôi, một Thu Huyền không chịu thua ai cả, và chính anh cũng gán cho tôi nhiều chức vụ như: Security, là công an khu vực, v.v… Mỗi khi đi dự party, trước khi ra khỏi nhà, anh thường chằn chằn dặn tôi: “Mặc kệ người ta đừng hơn thua với ai nhé”. Tôi, ừ, ừ, dạ dạ cho anh yên tâm rồi quên ngay, cứ y như tôi dặn anh: “Uống bia in ít thôi nghen anh”. Anh ngó lơ chỗ khác.

Thiếu tình mẫu tử từ lúc mới mấy tháng tuổi, anh lớn lên trong tình thương của ông bà nội, của bố, của các cô chú, tôi muốn bù đắp cho anh tình thương của người mẹ nên thường hay chiều chuộng anh để anh xuất ngoại, gặp gỡ bạn bè thoải mái. Tôi biết anh luôn làm như dửng dưng, không để ý gì đến chuyện thiếu đi người mẹ trong đời, nhưng cho dù anh bao nhiêu tuổi, trong anh vẫn luôn mong muốn có một người mẹ, để được gọi tiếng mẹ như những người chung quanh. Tôi không hiểu anh nghĩ gì, khi nghe mọi người ca ngợi về lòng mẹ bao la, vì lòng mẹ của riêng anh không là biển thái bình, không là bóng mát, là tàn che cho anh khi anh mỏi mệt, không có bàn tay kéo chăn đắp ngực khi anh đau ốm, không có vị ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một và ngọt lịm như đường mía lau mà thiền sư Nhất Hạnh đã ví, mà chỉ có duy nhất một chút dư âm đủ để biết mẹ anh vẫn còn hiện diện ở một nơi nào đó trên thế gian này. . . .Và cứ thế, theo năm tháng mơ ước vẫn hoài ước mơ, cho đến ngày anh vĩnh viễn ra đi….Không biết bây giờ ở bên kia thế giới, anh có còn tiếp tục mơ ước nữa hay không? Hãy bình yên anh nhé.

NAM LỘC & KỲ PHÁT & NS TÂN TIẾN & XUÂN HÒA  ( RESTAURANT SOLY -MONTREAL – CANADA – ĐÊM GIỔ ĐẦU TRƯỚNG KỲ  )

10/ Việt Hải : Lời cuối cùng Việt Hải xin chị Thu Huyền hãy ngỏ lời với những bằng hữu, những fans, những độc giả và những thính giả của anh Trường Kỳ đi nhé. Cám ơn chị.

▪ Thu Huyền : Cuối cùng tôi xin được cám ơn anh Việt Hải, anh Trần Anh Dũng, anh và cácanh chị trong nhóm chủ trương thực hiện cuốn sách Tưởng Niệm Trường Kỳ này, để tạo cơ hội cho tôi bày tỏ sự biết ơn đến tất cả các anh chị em nghệ sĩ cũng như bạn bè, những người thương mến anh, đã tiếp tay, tiếp sức giúp đỡ tôi, lo lắng cho anh Trường Kỳ trong những ngày cuối cùng trước chuyến đi xa vĩnh viễn này.Tôi vô cùng cảm kích và xúc động trước những tình cảm sâu sắc mà mọi người đã đặc biệt dành cho anh Trường Kỳ, trong suốt thời gian dài sống với anh, tôi cứ tưởng chỉ có một mình tôi mới nhận thấy được bản chất hiền lành, tấm lòng rộng lượng, dễ bỏ qua của anh, lúc nào cũng nhường nhịn để tránh mối bất hòa không cần thiết đôi lúc tôi cảm thấy xót xa về điều thiệt thòi này, nhưng sau khi anh bất ngờ ra đi, cũng bất ngờ tôi nhận được biết bao chia sẻ, ân cần tràn đầy của tất cả bằng hữu xa gần, những người ái mộ anh, làm việc cộng tác với anh dù thân hay sơ, ai ai cũng bày tỏ lòng kính mến, ngưỡng mộ không phải riêng vì tài của anh, nhưng vì triết lý sống của anh, cá tánh khiêm nhường và dễ dàng tha thứ.

Tới lúc đó, tôi mới vỡ lẽ hiểu rằng, anh có biết bao nhiêu người quý trọng anh, thương tiếc anh, nhiều hơn tôi với anh biết và nghĩ mà có lẽ lúc còn anh, họ chưa bao giờ có dịp chia sẻ, bộc lộ với anh và đây là điều để lại nơi tôi nhiều xúc động ấn tượng nhất. Khi đọc lại những bài văn, dòng chữ viết cho anh, nói về anh, tôi đã khóc trong nỗi nhớ thương anh chất ngất, nhưng đồng thời cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc và hãnh diện vì biết rằng, anh vẫn luôn sống trong ký ức và tình yêu thương chan chứa của mọi người.

Tôi cũng đặc biệt cám ơn anh Nam Lộc đã gắn bó và đồng hành với anh Trường Kỳ trong suốt hơn 40 năm qua, đều có mặt trong những biến cố của gia đình chúng tôi. MC cho đám cưới Trường Kỳ Thu Huyền , MC cho đám cưới Tú Uyên – và cũng là người MC duy nhất cho Tang lễ Vũ Trường Kỳ ,Cám ơn Thái Hà đã lo cho anh Trường Kỳ có dịp gặp gỡ mọi người lần cuối cùng của chương trình “Đến với vua nhạc trẻ Trường Kỳ”.

Filed Under: Tin tức cập nhật

Thông tin về tác giả:

RSSÝ kiến: (0)

Trở lại URL

Vui lòng để lại một ý kiến đóng góp

You must be logged in to post a comment.