HOẠT ĐỘNG

CHỦ NHẬT 5 / 01

ĐÊM NHỚ CHÂU KỲ ” ĐÓN XUÂN NÀY NHỚ XUÂN XƯA ” VÀ NHỮNG BÀI TÌNH CA XUÂN HAY NHẤT CỦA CÁC NS NỔI TIẾNG:PHẠM DU, PHẠM Đ CHƯƠNG, TRINH C SƠN, ANH BẰNG PHUONG- TRẦN TH THANH, NGÔ THỤY MIÊN, TỪ CÔNG  PHỤNG

Với trên dưới hai trăm ca khúc để lại cho đời, chúng ra rất khó tìm thấy những giai điệu vui tươi, hân hoan, nhẩy nhót như không ít ca khúc, được sáng tác bởi những nhạc sĩ cùng thời với ông, như Văn Phụng, Phạm Đình Chương, Y Vân v.v…Có dễ cũng vì thế mà những sáng tác ông phổ từ thơ hay, hợp tác với những nhà thơ, nhạc sĩ khác, cũng thường là những ca khúc mà, thất vọng, chia ly là chiếc bóng buồn bã, ăn ở gần như một đời ông. Ngay những ca khúc ông hợp soạn với một số bằng hữu của ông, như nhà thơ Tô Kiều Ngân (còn được biết dưới tên Tô Lang), Đinh Hùng, Tố Như, Nguyễn Tiến Thịnh, Hoài Hương Tử, Hải Phương… (nhiều nhất là với thơ cũng như đặt lời của hai nhà thơ Hồ Đình Phương và Trương Minh Dũng), cũng bị “phủ sóng” bởi những chiếc bóng buồn bã đó.

Trong một bài viết về Châu Kỳ, còn lưu trữ trên Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia, nhạc sĩ Lê Dinh kể lại chuyện khi tác giả “Được tin em lấy chồng”, thời gian lưu diễn ở Nha Trang, đã lọt vào mắt xanh một nữ sinh “dòng dõi trâm anh, con nhà quyền quý tên Đoàn Thị Sum”… Nhưng mối tình vừa chớm nở đã bị bức tường “môn đăng hộ đối” thời đó chia cách, dẫn tới quyết định quyên sinh của Đoàn Thị Sum…

Họ Lê kể:“Hôm ấy là vào ngày 10 tháng 12 năm 1942. Ngày cô Sum tự tử vì Châu Kỳ và cho Châu Kỳ, người nhạc sĩ đa tài của chúng ta đang diễn tại Phan Rang. Nghe tin sét đánh này, Châu Kỳ cũng quyết nhảy xuống dòng nước để hủy mình theo người yêu nhưng nhờ bà chị cản ngăn, khuyên bảo, viện dẫn lý do Châu Kỳ là con trai trưởng, còn cha mẹ già phải lo phụng dưỡng cho nên Châu Kỳ bỏ ý định quyên sinh.

Chúng ta ắt cũng hiểu vì sao những sáng tác của Châu Kỳ đa số là những bài nhạc không vui như ‘Tôi viết nhạc buồn’, ‘Xin làm người tình cô đơn’, ‘Khúc ly ca’ v.v…

Người yêu chết, Châu Kỳ không chết theo được, chàng buồn bã rời bỏ đoàn hát, trở về Huế để rồi – họa bất đơn hành – chàng lại được một tin buồn khác khi thân mẫu của chàng bị nước cuốn trôi trong cơn lũ lụt ở Thanh Hà…”

1947, Châu Kỳ vào Saigon, “…cộng tác với Đài Phát thanh Pháp Á trong ban ‘Thần Kinh Nhạc Đoàn’ của ca nhạc sĩ Mạnh Phát và ban ‘Tiếng Thùy Dương’ do chính anh làm trưởng ban. Trong hai ban này, có mặt các ca sĩ như Mạnh Phát, Linh Sơn, Minh Diệu, Minh Tần, và Mộc Lan. Chúng ta không ngạc nhiên chút nào khi tình cảm nẩy nở giữa đôi trai tài gái sắc, một Châu Kỳ đã nổi danh từ Huế vào Nam, một người đẹp Mộc Lan, tính tình đoan trang, thùy mị, dịu dàng, duyên dáng mà không chút kiêu căng, còn tiếng hát thì truyền cảm, dễ thương. Không lâu sau đó, đôi trai tài gái sắc thành chồng vợ. Tháng 11 năm 1949, hai vợ chồng Châu Kỳ – Mộc Lan được ông Thái văn Kiểm, giám đốc Thông tin ở Huế mời hai người ra cộng tác với Đài Phát thanh Huế. Châu Kỳ nghĩ rằng bây giờ đã có gia đình, thôi thì cũng nên trở về Huế làm việc và sống gần gũi với mẹ cha.

Nhưng chỉ được 3 năm, vào năm 1952, Mộc Lan âm thầm từ giã Châu Kỳ để chàng thêm một lần nữa, khóc cho tình duyên của mình thêm một lần ngang trái, bẽ bàng. Buồn vì cuộc tình không trọn vẹn, Châu Kỳ xin thôi cộng tác với Đài Phát thanh Huế để trở vào Saigon với những nhạc phẩm viết cho mối tình dang dở này như ‘Từ giã kinh thành’, ‘Mưa rơi’…”

Vẫn theo nhạc sĩ Lê Dinh thì năm 1955, Châu Kỳ thành hôn với một ý trung nhân người miền Nam, cô Kha Thị Đàng. Hôn lễ được cử hành trọng thể tại một tửu lầu ở Chợ Lớn, có sự tham dự của rất nhiều anh chị em trong giới tân nhạc cũng như cổ nhạc.. Với bà Kha Thị Đàng, ông có được 4 người con, 3 trai và một gái. Tất cả đã thành gia thất.
Trước một quá khứ dư thừa bi kịch của người bạn đời của mình, trong một cuộc phỏng vấn dành cho ký giả Thy Nga (RFA) ở Virginia, bà Kha Thị Đàng cười thật tươi, kể: “…Lấy chồng nghệ sĩ, lại sinh đúng tuổi…Hợi (1923) nên ông ấy phởn phơ lắm, còn mình thì…mệt đứt hơi. Tuy nhiên, sự mệt đứt hơi của bà đã được đền đáp xứng đáng: năm 2005 ông bà đã được bạn bè, con cái tổ chức kỷ niệm đám cưới vàng – nửa thế kỷ ở bên kia nửa vòng trái đất.

Năm 1955, cô nữ sinh áo tím trường Gia Long – Kha Thị Đàng – lên xe hoa với chàng nghệ sĩ lớn hơn mình 15 tuổi, đã gãy đổ chuyện tình duyên một lần. Trước quyết định ấy, ‘vọng tộc họ Kha’ nổi tiếng ba thế hệ của xứ Sàigòn – Chợ Lớn cảnh cáo: Lấy chồng nghệ sĩ…chỉ ở nhà thuê, ăn cơm quán, mau chán ‘cơm’ nhà….Nhưng rồi thương con gái út, ba mẹ cô cũng tổ chức một đám cưới đàng hoàng và là đám cưới đầu tiên trong giới nghệ sĩ lúc bấy giờ.

Bà Đàng kể: ‘18 tuổi lấy chồng, hành trang làm vợ, làm mẹ của tôi là chiếc áo dài của cô nữ sinh đã từng vượt qua 3000 thí sinh khác để được đứng vào 300 thí sinh đầu bảng đậu vào trường nữ Gia Long, mà vạt trước là bốn chữ công – ngôn – dung – hạnh được học ở trường, còn vạt sau là năm điều nhắc nhở của gia đình: nhân – nghĩa – lễ – trí – tín…cùng với hai bàn tay không và bắt đầu cuộc đời ‘lang bạt kỳ hồ’ với lịch sinh hoạt đều đặn: Sáng ngủ. Trưa ăn sáng. Chiều ăn trưa. Tối đi hát. Khuya ăn chiều rồi chui vào cái nhà kho tồi tàn bỏ trống của một ngôi biệt thự để chờ vòng quay mới.’… “(14)

Ba năm sau “Lễ Vàng”, nhạc sĩ Châu Kỳ từ trần. Đó là ngày 6 tháng Giêng năm 2008 tại Thủ Đức, ở tuổi 85, sau gần 2 tháng, nằm liệt trên giường vì bệnh già.Thi hài của ông được bà Kha Thị Đàng đưa về Huế, an táng tại đồi Nam Giao. Những người thân cận với ông cho rằng, tuy cuộc đời tác giả “Trở Về” là một chuỗi dài bi kịch, nhưng cuối cùng, ông đã được Thượng Đế trao tặng ông một phần thưởng vô giá: Tình yêu rực rỡ và, mức độ hy sinh cao cả của người bạn đời Kha Thị Đàng của ông vậy. Một hạnh phúc lớn, không phải nhạc sĩ nào cũng có được! Du Tử Lê (Calif. 12. 2013)

15/01: NHỚ GIỔ ĐẦU VÀ NHỮNG ĐIỀU CHƯA KỂ VỀ NS PHẠM DUY


ĐỒNG LAN : CÔ GÁI ” DU MỤC ” HÁT TÌNH CA NHẠC TRẺ ” A GO GO “


NHẬT HẠ QUA BÁO CHÍ VIỆT NAM

Nhạc phẩm “Tôi về giữa mùa Xuân”, được viết trong một đêm đầu Xuân ở thành phố Bruxelles, sau khi rời một quán ăn thân quen của một người đồng hương và trở về “căn gác lưu đày” trong cơn say chếnh choáng….Bài hát diễn tả tâm trạng cô đơn trống vắng của người lữ thứ xa nhà mang theo trong lòng một mối tình đã vĩnh viễn chia xa…Bài hát viết đã thật lâu, nỗi đớn đau cũng đã nguôi ngoai….

Bây giờ mùa Xuân đang trở về ….

Xin được một lần giở lại những hình ảnh cũ đã phai nhòa, để hoài niệm về một thời yêu dấu đã qua, bằng những yêu thương còn đọng lại trong ký ức của một thuở vàng son đầy mộng mị ….

TÔI VỀ GIỮA MÙA XUÂN

Nhạc và Lời : HOÀNG THANH TÂM Ca sĩ trình bày: NHƯ MAI

Tôi trở về với tôi, với một trời mây đen trong hồn Tôi trở về với tôi, với căn phòng đượm mùi đất mốc Tôi trở về với tôi, nhìn hàng cây gầy trong cơn lốc Nghe mùa Xuân nào qua đời mình Nghe nhớ thương nào dâng lên mi… Tôi trở về với tôi, nét hình hài in vết hao mòn, Tôi trở về với tôi, ngón tay vàng nổng mủi khói thuốcTôi trở về với tôi, rượu nồng say mềm lên đôi môi Tôi bước đi lòng nghe bồi hồi, nghe xót xa vào hồn đơn côi. Ôi còn đâu dáng em thơ trinh nguyên Còn đâu mắt môi say trong đêm Còn đâu cánh tay đan ru êm Em có nghe trái đau thương trong hồn lạnh vắng Em có tin đớn đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai. Tôi trở về với tôi, giữa mùa Xuân sao nghe lạnh đầy Tôi trở về với tôi, mùa Xuân nào đan bằng nườc mắt Nghe lạnh từng bước chân, nghe mùa đông nào chưa qua hết Nghe tiếng mưa buồn rơi vào hồn Đớn đau nào dâng lên khóe môi Tôi trở về với tôi, với từng đêm cô đơn mịt mùng Tôi trở về với tôi, dấu vàng son mờ trong trí nhớ Tôi trở vể với tôi, bàn tay gầy xanh màu nhung nhớ Mưa vẫn rơi ngoài kia mịt mờTôi đi về giữa một mủa Xuân …

25/01 : HAPPY BIRTHDAY RANDY




LAM GIANG ( BẢN SAO DANH CA DUY KHÁNH HÁT HẰNG ĐÊM TẠI PT TIẾNG XƯA

VÀI NÉT VỀ LAM GIANG

Kể từ khi danh ca Duy Khánh bỏ chúng ta đi rất xa từ lâu lắm rồi,ngỡ tưởng không ai có thể thay thế được giọng hát và kiểu hát đặc biệt quyến rũ,mê đắm,ma mị người nghe trên dòng nhạc trữ tình này nữa. Nhưng chúng tôi rất bất ngờ khi một lần được nghe Lam Giang hát. Điều bất ngờ thứ hai là Lam Giang cũng là người bạn thân của danh ca Duy Khánh,thường trình diễn chung với nhau trên khắp các tỉnh miền Tây Nam Bộ khoảng thời gian 80 – 90. chúng ta sẽ gặp được phó bản – Một bản sao tiếng hát Duy Khánh

HÁT CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG

CHƯƠNG TRÌNH THỨ , SÁU , BẢY , CHỦ NHẬT NHỮNG NGÀY ” KHÔNG SAO “

KHÁNH LY TRẢI LÒNG MÌNH VỀ MỐI TÌNH TRỊNH CÔNG SƠN

“Bao nhiêu ngày tháng đi qua giữa chúng tôi. Anh vẫn không bao giờ thay đổi, tôi cũng thế. Cả hai không thắc mắc về đời sống của nhau bởi 30 năm trước không hỏi thì 30 năm sau cũng không hỏi”, giọng ca “Diễm xưa” bộc bạch. Có một thời, Trịnh sáng tác chỉ để Khánh Ly ca. Mười năm gắn bó “duyên tình âm nhạc” đã làm nên một “nữ hoàng chân đất”, mãi về sau, khó có giọng ca nào vượt qua được Khánh Ly khi hát nhạc Trịnh. Giọng ca Đà Lạt thành “nữ hoàng chân đất”

Nhớ về Trịnh, Khánh Ly tiết lộ, Trịnh Công Sơn gặp chị trong hộp đêm Tulipe Rouge tại Đà Lạt. Thời gian ấy, nhiều người nói, Trịnh Công Sơn đang đắm say với giọng hát Thanh Thuý “liêu trai” nhưng khi nghe giọng hát Khánh Ly, ông đã bị hút hồn và tìm cách gặp chị.

Những bạn bè của Trịnh cũng từng xác nhận chuyện này, vào năm 1965 tại Đà Lạt mộng mơ, Trịnh Công Sơn tình cờ nghe được giọng hát Khánh Ly. Ông biết ngay giọng hát của cô ca sĩ này hợp với những bản nhạc riêng nên mời chị tham gia. Thời gian sau, Khánh Ly rời Đà Lạt xuống Sài Gòn và trở thành giọng ca chuyên hát nhạc Trịnh Công Sơn.

Khi Trịnh Công Sơn gặp Khánh Ly, chị chưa nổi tiếng. Đến cuối năm 1965, họ có buổi ra mắt đầu tiên tại trường đại học Văn khoa với hàng ngàn sinh viên và trí thức. Bằng chiếc đàn thùng đơn giản, Khánh Ly hát say xưa những bài tự tình quê hương và thân phận con người đã làm đắm say hàng ngàn khán giả cuồng nhiệt đêm đó. Cứ thế, những buổi biểu diễn liên tiếp tại các trường đại học, tụ điểm ca nhạc công cộng  khiến Trịnh Công Sơn và Khánh Ly trở thành hiện tượng âm nhạc, thần tượng của giới trẻ khi ấy. Trịnh Công Sơn và Khánh Ly thường đi hát không công, không thù lao cho khán giả trẻ nơi giảng đường của các trường đại học.

Trịnh Công Sơn dáng người mảnh khảnh, cặp kính trắng, giọng nói nhỏ nhẹ xứ Huế với cuộc sống của một lãng tử. Khánh Ly khi hát đi chân đất, khiến khán giả quen, yêu quý mà gọi chị là “nữ hoàng chân đất”. Chị hát bằng cả tấm lòng người nghệ sỹ yêu hết mình những giai điệu của nhạc Trịnh. Nhiều văn nghệ sỹ khi ấy, coi họ là một hình ảnh lý tưởng cho nghệ thuật, nhất là nghệ thuật ca hát – mang lý tưởng nhân đạo và tình yêu thể hiện sự dấn thân. Kể lại thời kỳ những năm 60 cơ cực, đói khổ nhưng đầy hạnh phúc ấy,

Khánh Ly nói: “Tôi rất mê hát. Không mê hát thì tôi không có đủ can đảm để đi hát với anh Sơn 10 năm mà không có đồng xu, cắc bạc nào. Thời ấy, tôi phải chịu đói, khổ, nghèo, không cần biết đến ngày mai, không cần biết đến ai mà vẫn cảm thấy mình cực kỳ hạnh phúc, sống thật trọn vẹn khi được hát những tình khúc của Trịnh Công Sơn”.

Hai người đi với nhau tạo thành hình ảnh lứa đôi, một đôi trai gái trong tình bạn trong sáng, hồn nhiên. Khánh Ly – Trịnh Công Sơn tạo thành một đôi bạn trẻ muốn phá vỡ quan niệm xưa cũ. Trong dư luận khi ấy, không ít người tò mò, định kiến, nhưng Trịnh là người tiếng tăm mà không tai tiếng, ngay từ thời đó, Trịnh khẳng định: “Tôi và Khánh Ly chỉ là hai người bạn. Thương nhau vô cùng, trên tình bạn”.

Nhiều người đã cho rằng trời sinh ra Khánh Ly để hát nhạc Trịnh Công Sơn. Chị yêu thương Trịnh như một người bạn, người anh, người thầy… Đôi khi, trước mặt những người khác, Trịnh vẫn la rầy Khánh Ly như một cô học trò nhỏ. Khánh Ly cũng chỉ biết cười buồn. Không duyên tình lứa đôi,nhưng Khánh Ly và Trịnh Công Sơn gắn bó với nhau bằng định mệnh. Hơn 17 năm, sau ngày Khánh Ly rời Việt Nam, họ gặp lại nhau tại Canada. Đối diện với Trịnh, chị vẫn nhỏ bé như ngày xưa, luôn yêu thương và kính trọng. Khánh Ly nhớ lại: “Chúng tôi ôm choàng lấy nhau, lúc này tôi mới cảm nhận chúng tôi thật sự có nhau, không phải trong một giấc mơ kéo dài 17 năm. Hình như chúng tôi có cách nói mà chỉ hai chúng tôi mới hiểu được.

Một cách nói ở bốn con mắt im lặng. Tất cả những điều cần nói, chính là những điều không bao giờ nói bằng lời”. Họ đi dạo, im lặng bên trời Tây xa lạ mà cảm thấy gần gũi nhau như thuở người từ Sài Gòn ra Huế thăm nhau. Khánh Ly đã chia sẻ về buổi gặp nhau ấy: “bao nhiêu ngày tháng đi qua giữa chúng tôi. Anh vẫn không bao giờ thay đổi, tôi cũng thế. Cả hai không thắc mắc về đời sống của nhau bởi 30 năm trước không hỏi thì 30 năm sau cũng không hỏi. Tôi quý những giây phút ở bên anh và tôi nghĩ, anh sẽ nói với tôi điều cần nói, nếu có”.

Với Trịnh Công Sơn, một điều chắc chắn bất cứ một người con gái nào đến với ông, đem đến cho ông dù một chút tình vẫn được ông nâng niu đón nhận. Còn riêng với Khánh Ly, ông coi đó là cuộc gặp gỡ của định mệnh vĩnh viễn yêu thương nhau. Một người hát cho một thời vừa lãng mạn vừa đau thương trong chiến tranh – hay nhất. Cảm nhận điều ấy, Khánh Ly luôn khẳng định ở họ là “mối liên hệ cao hơn, đẹp đẽ hơn, thánh thiện hơn là những tình cảm đời thường”. Mười năm bên cạnh Trịnh Công Sơn, Khánh Ly đã gắn với tên tuổi của Trịnh đến nỗi không thể tách rời. Khánh Ly vẫn nói: “Tuy không có một ca khúc nào của Trịnh Công Sơn viết riêng cho tôi, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng hầu hết những ca khúc của Trịnh Công Sơn đều được viết cho Khánh Ly”.

Cũng có lẽ vì thế, Khánh Ly là một trong số những người hiểu rất rõ ca từ, cũng như tâm ý phần lớn ca khúc của Trịnh. Sau năm 1975, Khánh Ly ra hải ngoại, đi khắp thế giới với nghiệp cầm ca nhưng không bao giờ chị rời bỏ tên Trịnh Công Sơn bên cạnh cuộc đời. Ngày 1/4/2001, khi Trịnh Công Sơn nằm xuống, Khánh Ly từng nói rằng: “Tôi đã chết nửa cuộc đời theo Trịnh Công Sơn!”. (Theo Người đưa tin   Nguồn : Zing )

TÌNH KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN VÀ NHỮNG BÍ MẬT

Ai cũng đoán rằng, dường như mỗi cuộc tình đi qua đời Trịnh Công Sơn đều để lại một tình khúc bất hủ. Ai cũng đoán rằng, dường như mỗi bài hát của ông đều chứa đựng một câu chuyện, một tâm sự, một ẩn ức nào đó mà ông đã gặp hoặc ghi dấu trong đời. Nhưng những “sự tích” cụ thể trong mỗi bài hát, thì dường như chỉ có một người thấu hiểu hơn cả, quặn thắt hơn cả, riết róng yêu thương hơn cả. Người đó không ai khác ngoài Khánh Ly. Dưới đây là những chia sẻ của bà. Trịnh Công Sơn và “người tình âm nhạc” Khánh Ly.

“Tuổi Đá Buồn”

Trời còn làm mưa… mưa rơi mênh mang/ Từng ngón tay buồn… em mang em mang/ Đi về giáo đường …ngày chủ nhật buồn/ Còn ai còn ai ….Khoảng thời gian đó cũng là lúc mỗi chiều tôi phải tới nhà thờ Chánh tòa Dalat để học giáo lý. Và đúng, bài “Tuổi Đá Buồn” là một trong những bài hát nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã tập cho tôi cùng lúc với bài “Xin mặt trời ngủ yên”, bài “Tiếng Hát Dạ Lan”, bài “Phúc âm Buồn”. “Tiếng Hát Dạ Lan” sau này ông đổi thành “Dấu Chân Địa Đàng”.

“Phúc Âm buồn”

 
Phúc Âm buồn” thật ra lúc đầu tiên chỉ có cái tựa là “Phúc Âm” nhưng tôi nhìn cái bản thảo của ông để trên bàn, và vì tinh nghịch cho nên tôi thêm chữ “buồn” ở đằng sau và tôi cũng không ngờ là khi ông in ra thì ông vẫn giữ chữ “buồn” đó cho bài “Phúc Âm Buồn” . Tôi phải nói một cách khẳng định là ông chưa hề bao giờ nói rằng bài hát này ông làm cho người này, hoặc bài hát kia ông làm cho người nọ.
Có thể sau này bạn bè dựa vào những những bài hát đó, vào những khoảng thời gian đó mà gán ghép những bài hát ông viết cho một người nào đó ông được quen biết trong thời gian bài hát được thành hình. Nhưng chính vì cái điều ông không nói là viết cho ai cả cho nên mỗi khi tôi trình bày những bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tôi đều có cái cảm tưởng là ông viết bài hát đó cho tôi, và tôi đã hát bằng tất cả sự rung động thật thà nhất của trái tim mình
Năm 67 tôi gặp lại ông ở Sài Gòn, ông đưa cho tôi bài “Như Cánh Vạc Bay” và ông kể lại một kỷ niệm đẹp đã xảy ra trong khoảng thời gian ông ghé thăm Đà Lạt.</p> Đó là một buổi chiều ông và một người con gái, không biết là ai, đi dạo chơi ở trong rừng, và ngừng chân ở bên một con suối nhỏ, ông ngồi nghỉ ở gốc cây và nhìn theo người con gái đó với đôi chân trần đã bước đi qua con suối nhỏ, nắng… vàng rực rỡ trên mái tóc và trên toàn thân của người cô gái đó, gió thổi tung bay tà áo và mái tóc của cô.</p> Ông giữ cái hình ảnh đẹp của người con gái đó và viết tình khúc “Như Cánh Vạc Bay” Suối đón từng bàn chân em qua/ Lá hát từ bàn tay thơm tho/ Lá khô vì đợi chờ/ Cũng như đời người mãi âm u/ Nơi em về ngày vui không em/ Nơi em về trời xanh không em/ Ta nghe từng giọt lệ/ Rớt xuống thành hồ nước long lanh.</p>


“Mưa Hồng”

“Mưa Hồng” là một ca khúc đẹp, đẹp cả về nội dung và ta thấy cả cái hình thức thật là tuyệt vời. Bởi vì chúng ta khó có thể tìm ở đâu được hàng cây hai bên đường giao nhau như hai người tình đang cúi đầu lại thật gần nhau. Đó là những hàng cây phượng vĩ, và bóng những người con gái khi tan trường về thì đi giữa những hàng cây đó, một cơn gió mạnh thổi đến và hoa phượng đã rơi, đã bay như lấp lối, như ngăn chân người con trai đang đứng ngó theo bóng dáng của những người con gái xinh đẹp đi học về. “Đường phượng bay mù không lối vào..hàng cây lá xanh gần với nhau…”. Rồi “Em đi về cầu mưa ướt áo”… cái điều đó mình có thể hiểu là “em đi về em đi qua chiếc cầu và trời bỗng đổ mưa”, nhưng mình cũng có thể hiểu là “em đi học về khi đi ngang chiếc cầu đó em mong cho trời đổ mưa”.
Bởi vì hãy tưởng tượng chiếc áo dài của người con gái Việt Nam đẹp như thế nào và khi trời đổ mưa chiếc áo đó sẽ để lại những hình ảnh tuyệt vời dưới con mắt của một người đứng dõi nhìn theo bóng dáng của người con gái đó …”. Đồng thời qua cái đẹp của bài hát, của những hình ảnh của những bông hoa, đã khiến ông tìm ra cái chân lý “Cuộc đời rất là ngắn ngủi.
Tình yêu thì vô cùng nhưng cuộc sống thì hữu hạn”, và do đó ông mới thấy rằng cuộc đời đó ngắn lắm cho nên chúng ta đừng nên hờ hững với cuộc đời, từ cái chân lý đó ông đã sống với, sống cho, sống cùng với hạnh phúc, với khổ đau với mọi người trong mọi hoàn cảnh, mọi tình huống cho đến cuối cùng. “Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao/ Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu/ Em đi về cầu mưa ướt áo/ Đường phượng bay mù không lối vào/ Hàng cây lá xanh gần với nhau/ Người ngồi xuống xin mưa đầy/ Trên hai tay cơn đau dài/ Người nằm xuống nghe tiếng ru/ Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”.


“Ru Tình”

http://www.tienphong.vn/Cache/Tianyon/Thumbnail/152/198152.jpg
Tôi nghĩ rằng nếu quả thật nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có một tình yêu dành cho một người nào đó thì chỉ có một mà thôi và người đó là mối tình đầu tiên của anh, như quý vị và các anh chị đã biết, đã nghe “Diễm Xưa” thì Diễm là tình yêu đầu tiên và cũng là cuối cùng của anh. Trên hết anh dành tất cả tình yêu của anh cho bà mẹ vì bà là mẹ nhưng đồng thời cũng là người bạn của anh. Anh thường hát cho bà nghe những ca khúc anh vừa sáng tác, đôi khi bà góp ý ở chỗ này đôi khi bà góp ý ở khúc kia.
“Ru Tình” khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết, bà không còn nữa, thì tôi nghĩ là anh ru tình yêu của anh, chứ anh không ru tình yêu của ai cả. Mặc dù vậy, nhưng chính vì cái điều anh không ru tình yêu của ai cả cho nên mọi người khi hát vẫn có cái cảm tưởng như là “nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết bài này cho tôi”. Đó là cái cảm tưởng chung của mọi người biết anh.
Và cái cảm tưởng chung của mọi người khi nghe nhạc của anh, những người biết anh thì nghĩ rằng, như tôi chẳng hạn, thì nghĩ rằng bài này có mình trong đó. Còn những người không biết anh thì họ cảm thấy là họ được an ủi… “Xin em ngồi yên nhé….tôi tìm cuộc tình cho… “em cứ đi đi em cứ vui chơi trong cuộc đời này đi rồi một lúc nào đó khi em trở về, em không còn gì nữa em đừng than khóc, đừng buồn đau, em cứ ngồi đó tôi sẽ đi tìm cho em một cuộc tình, hay tôi sẽ tìm cho em một tình yêu”.
Có thể tình yêu đó là tình yêu của một người cha, của một người anh, tình yêu của một người bạn, nhưng đó là một nỗi an ủi cho người con gái khi mà người ta đã mất hết. Và đó là lý do mà tại sao mà nhiều người yêu nhạc phẩm “Ru Tình” đến như vậy. “Ru em đầu cơn gió, em hong tóc bên hồ/ Khi sen hồng mới nở, nụ đời ôi thơm quá/ Ru em tình khi nhớ, ru em tình lúc xa/ Ru cho bầy lá nhỏ, rụng đầy một mùa Thu/ Ru khi mùa mưa tới, ru em mãi yêu người/ Ru em hoài bé dại, một hồn thơm cây trái/ Ru em chờ em nói, trên môi tình thoát thai/ Ru em ngồi yên đấy, ru tình à ơi”


“Để gió cuốn đi”


Sơn với hai bàn tay gày guộc, những ngón tay dài tài hoa, chắp cho tôi đôi cánh, xỏ vào chân tôi đôi hia bảy dặm. Từ Sơn, tôi đã thành danh, nhưng đó cũng chưa hẳn là điều tôi mong muốn. Tôi có cảm tưởng như vậy. Có phải đời sống là như thế hay sao? Thế là đủ hay sao? Nếu thiếu thì thiếu cái gì và tại sao thiếu? Đời sống tầm thường thế thôi sao? luôn thèm một mái ấm gia đình, một lời nói ngọt ngào của mẹ, thèm từ một cái áo, một đôi giày. Mà phải là gia đình nghèo khó gì cho cam. Chỉ vì… đúng là tôi sinh ra dưới một ngôi sao không mấy đẹp. Lúc sống lang thang như một người lãng tử, tôi thường tự hỏi mình nhu cầu gì cho đời sống. Sống trong đời sống mình phải có những gì? Tình, tiền, danh vọng? cho đến lúc nghĩ rằng mình đã có đủ những điều mơ ước, tôi vẫn luôn luôn âm thầm

Hình như không phải như mình nghĩ. Cuộc sống, đời sống, con người sống trong đời chỉ tầm thường thế sao? Một hôm tôi hỏi Sơn: Sống trong đời sống mình cần phải có gì? làm gì? Sơn cười ngón tay dài khẽ đẩy cái gọng kính đang trễ xuống. Câu trả lời ngắn gọn: Cần có một tấm lòng. Tôi nhìn Sơn: “Một tấm lòng?” ở giữa thế kỷ này, giữa thời gạo châu củi quế, giữa thời giá trị của một con người được đánh giá bởi áo quần, nhà cửa, vòng vàng, hột xoàn… Một tấm lòng để làm gì? Sơn nhìn tôi, ngón tay lại đẩy cao gọng kính. “Sống trong đời, ta luôn luôn phải sống với một tấm lòng, phải có một tấm lòng, dù không để làm gì cả, dù chỉ để… gió cuốn đi”.
Tôi nhìn sững Sơn không nhớ bao lâu, nhưng chắc là lâu lắm.</p> Cứ ngồi nhìn anh, nhìn vầng trán mênh mông, cúi xuống thật thấp, ngón tay gầy trên những sợi dây đàn. Chiều xuống lúc nào không hay, gió từ sông Hương thổi mạnh. Hình như trời muốn chuyển mưa. Hình như lòng tôi cũng đang chuyển động dữ dội.</p> Một ánh sáng kỳ lạ nào đó vừa chiếu rọi vào cõi tôi u tối, ngu muội. Hình ảnh con nhỏ bụi đời, lúc hàn vi chợt sừng sững trước mắt tôi. Cái ngõ tối lầy lội đường Phan Thanh Giản, cái nhà sàn cầu sắt Đa Kao. Những buổi chiều nằm trên đồi sân Cù Đà Lạt, khóc một mình. Tất cả chợt sống lại hay đúng hơn, ở một lúc nào đó tôi đã chết rồi.
Và chiều nay bên dòng sông Hương êm đềm thơ mộng – vầng trán mênh mộng, giọng nói dịu dàng, ánh mắt thăm thẳm, bao dung, Sơn kéo tôi khỏi cái chết ngu xuẩn. Sông vẫn chảy đời sông, suối vẫn trôi đi ( Khánh ly )